Thursday May 1, 2008 - 01:25am (PDT)

Sáng nay hi sinh, xem ko hết trận Liv - Chels C1 để ngồi học bài.. Hic.. bùn ngủ dã man. Tự nhiên bước vào phòng thi, đọc đề xong ==> tỉnh như sáo !!! Hic.. hẻm biết là cái đề nó nói gì nữa ==> 1 tương lai âm u, ảm đạm cho môn kinh Tế Tài Nguyên. Rớt thì ko rớt nổi roài, mà chắc khó thoát điểm C quớ.
Nhưng nói gì thì nói, cuối cùng cũng xong 3 môn học bài ==> thấy nhẹ nhõm được phần nào. Hôm qua thi Tài chính - Tiền tệ, làm bài cũng ko 100% đâu, nhưng dù sao vẫn thấy yên lòng được 1 chút. Vì hẻm đứa nào giống đứa nào
. Cô chơi cũng ác lắm, cho giải thích 8 biện pháp chống lạm phát hiện nay của nhà nước ta.. hic.. đúg thật là...
Ôi bùn ngủ òi, đi ngủ thôi.. Liv huề Chels trên Anfield.. ko được vui cho lắm, nhưng mình vẫn tin vào chiến thắng của Liv ở trận lượt về. Chán cha Riise ghê, tới phút 90 mà còn tặng cho Chels 1 quả.. thật là...
Tối thứ 7 hem học bài nữa, đi party với nhóm.. hic.. mệt rã người ngủ 1 giấc tới 9h sáng hum nay mí thức
...
Trời nắng ko nhiều, tiếp tục có mây đen, trong lòng cảm thấy ko được vui cho lắm. Hôm qua ông mập cũng đi chơi dzí mí người bạn. Gửi xe trong bãi xe sao mà bị ngta rút hết 1/2 bình xăng
đáng đời lắm
... Tức điên dzí ổng luôn, làm cái chuyện gì cũng mún chọc mình quạo hem à, lại còn nhậu nhẹc hết tiền mình gửi mua đồ nữa chứ. Ông mập ko ổn òi, bực bội quá đi hà...
Lại nói tới chuyện học, mệt mỏi nữa đê...
...
Cái môn gì mà nhàm chán quá trời ko biết nữa, đã đầu óc bi giờ học bài ko có vô như hùi trước mà gặp toàn là môn gì đâu không... Mà thật ra cũng ko phải, khi học dzìa nó thì mình rất thích, nhưng mà sao chuyện thi cử... è...è...
Dạo này cũng bực bội vụ 30/4 ko được đi Phú Quốc quá hà. Người ta chuẩn bị tinh thần xong òi đùng 1 cái 2/5 đi học huhuhuhu.... Học hết mí môn khác òi, chỉ còn 1 môn còn dạy thôi mà ngày đi chơi lại trùng dzí cái 1 duy nhất đó.. hic.. cái số của mình sao mà nó đen đuổi, cụ trời hình như ko mún cho mình đi chơi...
... Ôi đói bụng quá.. đi ăn.. chút viết tiếp...
----------------------------------*--------------------------------------------------
Chiều nay ngồi vào bàn mới học được thêm 3 chương nữa... Phù.. đúng là ko có gì để học. Tự hỏi tại sao trường mình không tổ chứ mí kỳ thi thực tế hơn 1 chút nhỉ ? Môn Phương Pháp nghiên Cứu Kinh Tế của thầy Nam nghe nói là được thi vấn đáp ==> sướng ghê chưa kìa. Phải chi môn này cũng được thi vấn đáp hay trắc nghiệm thì tốt biết mấy. Đằng này bà cô mình cho chơi trò.. fill the blank á á á... ==> học thuộc lòng từng câu chữ...
...
Mà thôi, đi học bài tiếp. Phù..
Sáng thứ 7, mát mẻ, trời ít oi bức, dạo net tèn tèn tèn tèn... Sao mà ko thấy ông mập đâu hết trơn á. Nhiều khi thấy bực bội trong người dzì cái tính thức khuya dậy trễ của ổng mà cũng thật là ko biết phải làm sao nữa
.
Tại sao lại có nhiều người thích làm việc dzìa đêm thế ko biết nữa. Ông mập roài nhỏ khẹc khẹc nữa. Thật là khó, quen nhau thế này mà mình ko chịu đựng được cái thói quen kỳ cục đó thì làm sao bi giờ ?? Mình biết rõ là mập bận rộn, có nhiều chuyện phải lo, nhưng tại sao lại lém qua thời gian relax chứ, nhất là khi đó lại là thời gian dành cho mình
. Mấy ngày nay mình cứ thấy bực bội trong lòng vì mập. Gọi điện thoại cho ổng ổng còn cười hahaha nữa mới tức chứ. Nhớ ổng ghê...
...
Mình học 4 năm cấp 2 trong lớp A6, rồi tiếp tục 3 năm cấp 3 cũng ở A6, thế nhưng hình như số 6 ko phải là con số may mắn của mình.. :(.
Chiều nay vô lớp ngồi học, tuy là cái môn này + ông thầy này mình cũng hơi thích nhưng mình có cảm giác nó nhàm chán gì đâu á. Không vào đầu được chữ nào, đã thế lúc về còn được tắm 1 trận mưa quá đã nữa chứ... hic.. ông trời là cái ông cà chớn nhất trên đời. Không sớm không muộn đợi ngta vừa chạy ra khỏi nhà xe là mưa cái ầm hem kịp trở tay.. hic..
.
Bực bội quá, đi ngủ.. !!
Không biết từ bao giờ mình lại thích đọc những bài viết về Cây, Lá và Gió nữa. Có 1 sức hút mãnh liệt nào đó cứ cuốn mình vào câu chuyện tình của 3 nhân vật này. Có lúc mình cảm thấy mình là Lá - yêu và chịu đựng, có khi mình cảm thấy mình là Gió - yêu và khao khát, và tin tưởng; nhưng cũng lại có lúc mình thấy mình giống Cây - yêu nhưng ko cần phải nói, chạy trốn và rồi lại đi tìm...
Bài này hình như đọc trong cuốn báo Hoa Học Trò xuất bản năm 19xx... (hẻm nhớ rõ năm nào mà hình như là lâu lắm... lâu lắm òi... Hum nay lục ra cái file cũ kỹ trong computer, ngồi đọc lại, vẫn cảm thấy nó có 1 sức lôi cuốn vô hồn...
Lá nhìn lên bầu trờI bình mình màu hồng và nhìn xuống khu vườn xinh đẹp mùa xuân. Một cơn gió nhẹ lướt qua làm Lá rung khe khẽ.
Khi đung đưa, quay từ mặt này sang mặt kia, Lá nhìn thấy hết các góc vườn, vớI hoa, với cây cỏ, vớI vài chú chó. Lá nhìn và nghe được thật nhiều. Đó là một chiếc là mớI trên một cành khô của cái cây cao trong vườn. Lá yêu quý Gió, Mặt TrờI, Mưa. Nhưng lá yêu quý nhất vẫn là Gió. Gió làm cho Lá cử động được, nghiêng từ bên này sang bên kia như nhảy múa vậy. Gió còn hát nữa.
Gió cũng hay kể những câu chuyện phiêu lưu : “Tớ đã đi qua khắp các con song, ra tớI biển…”. Lúc đó, Lá thấy hơi nước và vị mặn của biển trong Gió. “Tớ đi qua các ngọn núi cao…” – Gió kể. Lúc đó, Lá thấy không khí trong lành đang bao phủ quanh mình. “Tớ nghe thấy tiếng nói của cuộc sống tươi đẹp…”
Lá hỏI Gió : “Thế khi nào thì cuộc sống sẽ nói vớI tớ như nói vớI cậu ?”
Gió lạI rung lá nhè nhẹ và thì thầm : “Cậu có thể nghe thấy tiếng của cuộc sống qua tớ đây này”.
Cứ khi nào Gió đi qua, Lá lạI vẫy nhẹ, như bàn tay của một đứa trẻ vui sướng vẫy gọI ngườI than. “Tớ sẽ yêu quý cậu mãi mãi” – Lá nói vớI Gió.
Nghe thấy điều đó, Cành Cây lắc lư và cườI khẩy :
- Cứ hưởng thụ những ngày vui vẻ đi, chẳng bao lâu mi sẽ khô héo, sẽ biến thành cát bụI và bị ném đi bởI chính ngọn gió mà hôm nay mi yêu quý !
Nhiều chiếc lá không nói gì. Một vài chiếc rung sợ, co lạI vì buồn bã. Lá kêu lên : “Không phảI như vậy !”.
- Ôi dào – Cành Cây lắc lư tiếp – Ta nhìn thấy khốI lá rơi rụng rồi. Gió sống mãi còn lá thì không. Gió hủy họai lá. Cứ hỏI Gió mà xem !
Lá suy nghĩ về những điều cây nói. Tất nhiên nó biết là nó sẽ héo đi và rụng, nhưng Gió có đáng ghét đến thế đâu !
Lần sau gặp Gió, Lá không kìm được, nên hỏI :
- Khi nào tớ khô và héo đi, cậu có ném tớ đi như Cành Cây nói không ?
Gió im lặng. RồI gió thì thầm : “Tớ không ném cậu đi, cũng không hủy họai cậu. MọI thứ trên Trái Đất rồI sẽ già và khô héo đi. Nhưng không phảI do tớ”.
Lá rung rẩy. Gió thấy Lá đang sợ. Gió nói thêm :
- Hãy hứa vớI tớ đừng sợ và đừng buồn. Tớ luôn ở bên cậu. Và ngay cả khi cậu héo đi và rụng, đó không phảI là kết thúc của cậu.
Và Lá thấy mạnh mẽ trở lạI, Lá lạI nghe Gió kể về những chuyến đi…
ThờI gian trôi qua. Lá lớn lên và thay đổi. Lá to và khỏe ra nhiều. RồI sau đó là bắt đầu chuyển màu. Vàng, rồI đỏ. Nhiều chiếc lá khác cũng đẹp như vậy.
- Sắp kết thúc rồI đấy – Cành Cây nói – Nhanh lắm, rồI bọn mi sẽ trở thành cát bụi.
Nhiều chiếc lá bắt đầu rơi. Nhiều chiếc rơi vì đã đến lúc, nhưng cũng nhiều chiếc rơi vì những sợ hãi, lo lắng và âu sầu kéo trĩu nặng làm nó rờI cành.
- Không hăm dọa được tôi đâu – Lá của chúng ta vẫn kiên cường – Tôi đã chọn cách sống vui vẻ và tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. Có những chiếc lá khác chọn con đường ủ rũ và lo sợ, nhưng tôi thì không.
Vài ngày nữa trôi qua. Lá bắt đầu héo đi và mệt mỏi. Lá chuyển màu nâu, nó biết mình sắp rụng. Nhưng nó không buồn, vì mỗI ngày vẫn có Gió bên cạnh, kể cho nó nghe những chuyến phiêu lưu mà nó cũng sắp được tham gia.
Nhìn thấy Lá không hề lo sợ, Cành Cây tỏ ra bực tức. Nó lấy hết sức rung thật mạnh, làm cho Lá lìa ra khỏI cành và rụng xuống.
Cành cây nhìn theo, chờ Lá hỏang hốt, chờ Lá nhận ra nỗI lo sợ khi bị rơi xuống. Nhưng nó chỉ nghe thấy tiếng cười.
- Mình bay được rồI ! – Lá cườI vớI niềm vui trong trẻo.
- Mi đang rơi đấy ! Đang rụng đấy – Cành Cây kêu lên.
- Mình bay như là chú chim nhỏ ấy – Lá hát to – xem này…
Lá cảm thấy mình được nhấc lên. Đó là Gió, giữ lờI hứa luôn ở bên cạnh Lá.
“Tớ không đưa cậu đi xa ngay được – Gió thì thầm – “Hãy nghĩ ngơi và đừng sợ hãi. Tớ sẽ quay lạI”.
Gió đặt Lá nằm nhẹ nhàng xuống mặt đất. Lá thấy Cành Cây đang cườI lớn : “Thấy chưa ? Bây giờ mi cũng cũng giống những chiếc lá khác. Bỏ cuộc đi thôi”.
Lá không trả lời. Lá chỉ nằm nhìn bầu trờI, nhìn thế giới. Trông thế giớI bây giờ thật khác. Lá thấy buồn ngủ. Lá yên tâm vì biết rằng Gió sẽ quay lại. Và Lá vui vẻ ngủ thiếp đi. Lá ngủ rất lâu. Rất lâu trôi qua Lá mớI thức dậy.
Nhưng Lá không cảm thấy mình già cỗI và khô héo chút nào. Lá thấy nhẹ nhàng vô cùng. Lá nghe thấy Gió hát và cảm thấy mình được đưa lên cao.
- Tớ đã bảo là cậu sẽ ổn cả mà – Gió nói – Bây giờ cậu đã trở thành một phần của Trái Đất, rất nhẹ nhàng, để tớ đưa cậu đi thăm thật nhiều nơi !
Gió đưa những bụI đất của Lá đi khắp nơi : tớI những cánh đồng, trên những cánh chim, bay tớI núi, tớI đạI dương… Lá đem niềm vui đến mọI nơi : nơi lúa mọc, nơi chim hót…
Vào một mùa xuân, khi Gió bay qua cái Cành Cây ngày nào, và nghe Cành Cây kể vớI những chiếc lá mớI trên cành, về chiếc Lá ngày xưa đã yêu quý Gió, nhưng cuốI cùng cũng tan thành cát bụI và bị Gió cuốn đi.
Gió bay lướt trên những chiếc lá mớI và nói to :
- Đừng bao giờ nghe những kẻ nói rằng các bạn sẽ chẳng là gì ngoài bụI đất !! Hãy nghe tôi, các bạn có một tương lai và một cuộc sống. Tin tưởng vào điều đó, các bạn sẽ không bao giờ sợ hãi điều gì.
Nếu bạn đang tự hỏI những chiếc lá nào nghe theo Gió và những chiếc lá nào nghe theo Cành Cây, hãy ngước nhìn lên một ngọn cây trong một ngày nắng và gió. Bạn hãy xem chiếc lá nào đang vẫy chào vui vẻ và chiếc nào ủ rủ co mình chờ lúc héo khô…
Sáng nay báo cáo thuyết trình môn Kinh Tế Tài Nguyên, soạn bài rất kỹ roài, mà theo kế hoạch là ông Nhím lên thuyết trình nên khoẻ re --> sung sướng trong lòng. Ai dè, bà cô cho báo cáo 1 buổi 8 nhóm, ngồi tới gần 11h mới được dzìa.. hic.. dzừa đau đít, dzừa mỏi lưng, dzừa đói bụng dzừa buồn ngủ.. huhuhuhu... dzị là hết 1 buổi sáng bị tra tấn.....
À mà cũng may, mình cảm nhận được bà cô này khoái cái bài thuyết trình của nhóm mình hơn những nhóm khác hè hè..
Trưa đang nằm ngủ ngay cửa sổ, mưa cái ầm, tạt dzô mặt ướt nhẹp... hic.. giật mình thức dậy tưởng mình đái dầm đấy chứ.. (ôi xấu hổ quá đi.. hic...:().
Ko biết tại bão hay sao ý, mà ông trời ổng cứ âm u, lâu lâu nhá vài cái, gru gru.. cha này quạo chuyện gì òi, làm mình cũng bực bội theo. Dzìa tới nhà thấy thằng ku sọc nằm chèo queo trong cái thùng nhựa pé tí teo lại càng bực bội ko chịu nổi. Ghét ông mập quá, tự nhiên bán mất cái chuồng Alex của ngta hà. Người gì đâu mà kì cục.. gru.. gru.....
...
Thôi đi tắm, ăn cơm òi học bài thi.. hic.. nhiều khi sao mình cảm thấy phục mình quớ, nguyên ngày hôm qua học được tới... 1 chương Tài Chính Tiền Tệ... hic... thứ 3 tuần sau thi òi, cứ đà này chắc phải học lại quớ.. ặc ặc.. :( :( :(... Học kỳ rồi hẻm được nhận học bổng, tên Nhím hắn nhận được những 1 triệu cho 5 tháng... đê tiện quá đi à, cái lúc mình được nhận học bổng thì chỉ được nhận 4 tháng.. gru.. gru......
Sáng nay báo cáo thuyết trình môn Kinh Tế Tài Nguyên, soạn bài rất kỹ roài, mà theo kế hoạch là ông Nhím lên thuyết trình nên khoẻ re --> sung sướng trong lòng. Ai dè, bà cô cho báo cáo 1 buổi 8 nhóm, ngồi tới gần 11h mới được dzìa.. hic.. dzừa đau đít, dzừa mỏi lưng, dzừa đói bụng dzừa buồn ngủ.. huhuhuhu... dzị là hết 1 buổi sáng bị tra tấn.....
À mà cũng may, mình cảm nhận được bà cô này khoái cái bài thuyết trình của nhóm mình hơn những nhóm khác hè hè..
Trưa đang nằm ngủ ngay cửa sổ, mưa cái ầm, tạt dzô mặt ướt nhẹp... hic.. giật mình thức dậy tưởng mình đái dầm đấy chứ.. (ôi xấu hổ quá đi.. hic...:().
Ko biết tại bão hay sao ý, mà ông trời ổng cứ âm u, lâu lâu nhá vài cái, gru gru.. cha này quạo chuyện gì òi, làm mình cũng bực bội theo. Dzìa tới nhà thấy thằng ku sọc nằm chèo queo trong cái thùng nhựa pé tí teo lại càng bực bội ko chịu nổi. Ghét ông mập quá, tự nhiên bán mất cái chuồng Alex của ngta hà. Người gì đâu mà kì cục.. gru.. gru.....
...
Thôi đi tắm, ăn cơm òi học bài thi.. hic.. nhiều khi sao mình cảm thấy phục mình quớ, nguyên ngày hôm qua học được tới... 1 chương Tài Chính Tiền Tệ... hic... thứ 3 tuần sau thi òi, cứ đà này chắc phải học lại quớ.. ặc ặc.. :( :( :(... Học kỳ rồi hẻm được nhận học bổng, tên Nhím hắn nhận được những 1 triệu cho 5 tháng... đê tiện quá đi à, cái lúc mình được nhận học bổng thì chỉ được nhận 4 tháng.. gru.. gru......
Phù... hẻm ngờ được là khai trương cái blog mới vào cái ngày trời hẻm mưa hẻm nắng, chút nắng chút mưa, chút nóng chút lạnh thía này.. thiệt là...
Tuần sau thi liên tục 3 môn thật là kinh khủng, cầm cuốn sách Tài Chính Tiền Tệ lên là ngáp dài, chán ko thể tả được. Nghỉ học AV gần 2 tuần roài, nhớ bà khẹc khẹc ghê (thèm ăn hàng, hẻm ai chở cho đi
). Gần cuối học kỳ mà sao thấy chán nản gì đâu. Liên tục liên tục, nhiều khi mình thấy phục đám sinh viên mình quá. Sức chịu dựng quá mãnh liệt.
Ôi nhức đầu quớ... đi học bài thêm chút nữa mí được... Cố lên cố lên hehehehe... tiền tiền tiền, học để kiếm tiền tiền tiền
.
Giới thiệu về tôi
LINK blog YAHOO
Người theo dõi
Categories
- Album Kun (1)
- Album the hamster babies (1)
- Album Tin (1)
- báo cáo lvăn (1)
- Diary (1)
- du lịch (1)
- Đồng Tháp (1)
- Hình Đám Cưới Thảo (1)
- Hình đi chơi (3)
- Lai Vung (1)
- nhà Lùn (1)
- quê Nhím (1)
- Tiền Giang (1)
- Tiếp sức mùa thi 09 (1)
- Từ Thiện 1/8/2009 (1)
- Uncategorized (39)

