Lovely Blog

For my lovely friends

23:34

Chiếc Lá Và Ngọn Gió

Người đăng: Apple Angel |

Không biết từ bao giờ mình lại thích đọc những bài viết về Cây, Lá và Gió nữa. Có 1 sức hút mãnh liệt nào đó cứ cuốn mình vào câu chuyện tình của 3 nhân vật này. Có lúc mình cảm thấy mình là Lá - yêu và chịu đựng, có khi mình cảm thấy mình là Gió - yêu và khao khát, và tin tưởng; nhưng cũng lại có lúc mình thấy mình giống Cây - yêu nhưng ko cần phải nói, chạy trốn và rồi lại đi tìm...

Bài này hình như đọc trong cuốn báo Hoa Học Trò xuất bản năm 19xx... (hẻm nhớ rõ năm nào mà hình như là lâu lắm... lâu lắm òi... Hum nay lục ra cái file cũ kỹ trong computer, ngồi đọc lại, vẫn cảm thấy nó có 1 sức lôi cuốn vô hồn...

Lá nhìn lên bầu trờI bình mình màu hồng và nhìn xuống khu vườn xinh đẹp mùa xuân. Một cơn gió nhẹ lướt qua làm Lá rung khe khẽ.

Khi đung đưa, quay từ mặt này sang mặt kia, Lá nhìn thấy hết các góc vườn, vớI hoa, với cây cỏ, vớI vài chú chó. Lá nhìn và nghe được thật nhiều. Đó là một chiếc là mớI trên một cành khô của cái cây cao trong vườn. Lá yêu quý Gió, Mặt TrờI, Mưa. Nhưng lá yêu quý nhất vẫn là Gió. Gió làm cho Lá cử động được, nghiêng từ bên này sang bên kia như nhảy múa vậy. Gió còn hát nữa.

Gió cũng hay kể những câu chuyện phiêu lưu : “Tớ đã đi qua khắp các con song, ra tớI biển…”. Lúc đó, Lá thấy hơi nước và vị mặn của biển trong Gió. “Tớ đi qua các ngọn núi cao…” – Gió kể. Lúc đó, Lá thấy không khí trong lành đang bao phủ quanh mình. “Tớ nghe thấy tiếng nói của cuộc sống tươi đẹp…”

Lá hỏI Gió : “Thế khi nào thì cuộc sống sẽ nói vớI tớ như nói vớI cậu ?”

Gió lạI rung lá nhè nhẹ và thì thầm : “Cậu có thể nghe thấy tiếng của cuộc sống qua tớ đây này”.

Cứ khi nào Gió đi qua, Lá lạI vẫy nhẹ, như bàn tay của một đứa trẻ vui sướng vẫy gọI ngườI than. “Tớ sẽ yêu quý cậu mãi mãi” – Lá nói vớI Gió.

Nghe thấy điều đó, Cành Cây lắc lư và cườI khẩy :

- Cứ hưởng thụ những ngày vui vẻ đi, chẳng bao lâu mi sẽ khô héo, sẽ biến thành cát bụI và bị ném đi bởI chính ngọn gió mà hôm nay mi yêu quý !

Nhiều chiếc lá không nói gì. Một vài chiếc rung sợ, co lạI vì buồn bã. Lá kêu lên : “Không phảI như vậy !”.

- Ôi dào – Cành Cây lắc lư tiếp – Ta nhìn thấy khốI lá rơi rụng rồi. Gió sống mãi còn lá thì không. Gió hủy họai lá. Cứ hỏI Gió mà xem !

Lá suy nghĩ về những điều cây nói. Tất nhiên nó biết là nó sẽ héo đi và rụng, nhưng Gió có đáng ghét đến thế đâu !

Lần sau gặp Gió, Lá không kìm được, nên hỏI :

- Khi nào tớ khô và héo đi, cậu có ném tớ đi như Cành Cây nói không ?

Gió im lặng. RồI gió thì thầm : “Tớ không ném cậu đi, cũng không hủy họai cậu. MọI thứ trên Trái Đất rồI sẽ già và khô héo đi. Nhưng không phảI do tớ”.

Lá rung rẩy. Gió thấy Lá đang sợ. Gió nói thêm :

- Hãy hứa vớI tớ đừng sợ và đừng buồn. Tớ luôn ở bên cậu. Và ngay cả khi cậu héo đi và rụng, đó không phảI là kết thúc của cậu.

Và Lá thấy mạnh mẽ trở lạI, Lá lạI nghe Gió kể về những chuyến đi…

ThờI gian trôi qua. Lá lớn lên và thay đổi. Lá to và khỏe ra nhiều. RồI sau đó là bắt đầu chuyển màu. Vàng, rồI đỏ. Nhiều chiếc lá khác cũng đẹp như vậy.

- Sắp kết thúc rồI đấy – Cành Cây nói – Nhanh lắm, rồI bọn mi sẽ trở thành cát bụi.

Nhiều chiếc lá bắt đầu rơi. Nhiều chiếc rơi vì đã đến lúc, nhưng cũng nhiều chiếc rơi vì những sợ hãi, lo lắng và âu sầu kéo trĩu nặng làm nó rờI cành.

- Không hăm dọa được tôi đâu – Lá của chúng ta vẫn kiên cường – Tôi đã chọn cách sống vui vẻ và tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. Có những chiếc lá khác chọn con đường ủ rũ và lo sợ, nhưng tôi thì không.

Vài ngày nữa trôi qua. Lá bắt đầu héo đi và mệt mỏi. Lá chuyển màu nâu, nó biết mình sắp rụng. Nhưng nó không buồn, vì mỗI ngày vẫn có Gió bên cạnh, kể cho nó nghe những chuyến phiêu lưu mà nó cũng sắp được tham gia.

Nhìn thấy Lá không hề lo sợ, Cành Cây tỏ ra bực tức. Nó lấy hết sức rung thật mạnh, làm cho Lá lìa ra khỏI cành và rụng xuống.

Cành cây nhìn theo, chờ Lá hỏang hốt, chờ Lá nhận ra nỗI lo sợ khi bị rơi xuống. Nhưng nó chỉ nghe thấy tiếng cười.

- Mình bay được rồI ! – Lá cườI vớI niềm vui trong trẻo.

- Mi đang rơi đấy ! Đang rụng đấy – Cành Cây kêu lên.

- Mình bay như là chú chim nhỏ ấy – Lá hát to – xem này…

Lá cảm thấy mình được nhấc lên. Đó là Gió, giữ lờI hứa luôn ở bên cạnh Lá.

“Tớ không đưa cậu đi xa ngay được – Gió thì thầm – “Hãy nghĩ ngơi và đừng sợ hãi. Tớ sẽ quay lạI”.

Gió đặt Lá nằm nhẹ nhàng xuống mặt đất. Lá thấy Cành Cây đang cườI lớn : “Thấy chưa ? Bây giờ mi cũng cũng giống những chiếc lá khác. Bỏ cuộc đi thôi”.

Lá không trả lời. Lá chỉ nằm nhìn bầu trờI, nhìn thế giới. Trông thế giớI bây giờ thật khác. Lá thấy buồn ngủ. Lá yên tâm vì biết rằng Gió sẽ quay lại. Và Lá vui vẻ ngủ thiếp đi. Lá ngủ rất lâu. Rất lâu trôi qua Lá mớI thức dậy.

Nhưng Lá không cảm thấy mình già cỗI và khô héo chút nào. Lá thấy nhẹ nhàng vô cùng. Lá nghe thấy Gió hát và cảm thấy mình được đưa lên cao.

- Tớ đã bảo là cậu sẽ ổn cả mà – Gió nói – Bây giờ cậu đã trở thành một phần của Trái Đất, rất nhẹ nhàng, để tớ đưa cậu đi thăm thật nhiều nơi !

Gió đưa những bụI đất của Lá đi khắp nơi : tớI những cánh đồng, trên những cánh chim, bay tớI núi, tớI đạI dương… Lá đem niềm vui đến mọI nơi : nơi lúa mọc, nơi chim hót…

Vào một mùa xuân, khi Gió bay qua cái Cành Cây ngày nào, và nghe Cành Cây kể vớI những chiếc lá mớI trên cành, về chiếc Lá ngày xưa đã yêu quý Gió, nhưng cuốI cùng cũng tan thành cát bụI và bị Gió cuốn đi.

Gió bay lướt trên những chiếc lá mớI và nói to :

- Đừng bao giờ nghe những kẻ nói rằng các bạn sẽ chẳng là gì ngoài bụI đất !! Hãy nghe tôi, các bạn có một tương lai và một cuộc sống. Tin tưởng vào điều đó, các bạn sẽ không bao giờ sợ hãi điều gì.

Nếu bạn đang tự hỏI những chiếc lá nào nghe theo Gió và những chiếc lá nào nghe theo Cành Cây, hãy ngước nhìn lên một ngọn cây trong một ngày nắng và gió. Bạn hãy xem chiếc lá nào đang vẫy chào vui vẻ và chiếc nào ủ rủ co mình chờ lúc héo khô…

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Subscribe